bool(false) [twoshot] First meeting, first love

You are not connected. Please login or register

[twoshot] First meeting, first love

Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1[twoshot] First meeting, first love Empty [twoshot] First meeting, first love on Sat Jun 26, 2010 4:45 pm

kyu_min_kyumincp


Thành viên mới
Author: kyu_min_kyumincp aka kymi aka dbsj_is_no.1

Pairing: Yewook

Rating: K

Category: general

Disclaimer: Yewook không thuộc về kymi, họ thuộc về nhau

Note: đây vốn là extra nhân ngày sinh nhật Wookie của fic 'Định mệnh'. Tớ sẽ pót extra trước, nếu nhận được phản hồi tốt, tớ sẽ pót 'Định mệnh'. Đọc extra nhưng chưa đọc fic thì cũng okie!


-------------

Part 1:


Một ngày mùa xuân. Gió thổi đều. Cánh anh đài vương vãi khắp nơi, để lại mùi hương phảng phất trong không khí. Con người hiền hòa, khí trời dịu nhẹ. Quả là mùa xuân của đất nước Hoa anh đào thơ mộng.



Ngôi nhà lớn kiểu truyền thống. Đâu đó thoảng lên mùi trà dịu nhẹ, thơm mà không nồng, thanh thoát, tao nhã không chút trần tục.



Tiếng nước chảy từ ống tre vang lên róc rách. Nơi vườn nhà đẹp như chốn bồng lai. Quỳnh trồng thành từng hàng thẳng tắp hai bên rào tre. Ven dòng suối nhỏ, lớp rêu phong và cỏ mềm dày theo mọc đều theo năm tháng trải dài. Dù thường vắng người, nhưng nơi này vẫn đẹp lắm.



- Cậu chủ. Ông chủ cho gọi cậu vào thư phòng – Cô gái nhẹ nhàng uyển chuyển trong bộ kimono truyền thống màu hoa trà.


- Có chuyện gì à? – Một cậu trai mặc áo phông quần jean rất đơn giản, nhưng không mang vẻ tầm thường mà toát lên vẻ tao nhã, thanh thoát, hệt như mùi trà nơi đây


- Vâng. Ông có chuyện quan trọng muốn bàn với cậu. Mời cậu chủ theo tôi. – Cô gái nói, rồi quay gót 90 độ



Cậu trai lặng lẽ theo sau, nhưng vẫn nhìn ngắm cảnh vật khu vườn. Lần này cậu bị gọi gấp sang Nhật, cũng không biết có chuyện gì. Nhưng mà chuyện gì thì cũng vậy thôi, cuối cùng vẫn là cha cậu quyết định, việc của cậu chỉ là tuân theo, thông báo thì chỉ là cho có lệ



Cánh cửa giấy mở ra, tạo nên một tiếng ‘xoạch’ nhỏ, rất nhỏ thôi, nhưng vẫn khiến cậu giật mình, cảnh giác quay lại. Hóa ra là đã đến nơi rồi, thư phòng của ba cậu



- Chào mừng con, Wookie – Một người đàn ông trung niên tiến ra ôm chầm lấy cậu. Cậu khẽ mỉm cười, rồi đẩy ông ra


- Ba có chuyện gì mà gọi gấp con về Nhật thế này? – Wook cười nhẹ


- Ngồi xuống đã nào – Ông kéo cậu về phía trái phòng, nơi bày sẵn đệm và bàn thấp để tiếp khách – Con uống trà chứ? – Ông khẽ chạm tay vào ấm trà


- Không cần thiết, con nghĩ vậy.


- Thật sự không? – Ông nhướn mày.


- Thôi được, con sẽ dùng trà. Con cũng hy vọng appa nhanh kết thúc cuộc nói chuyện.


- Con sẽ phải ở lại đây lâu đấy, nhiều hơn một ngày hay vài giờ quen thuộc của con.


- Tại sao? Con đang rất bận ở Hàn, nếu không phải appa gọi gấp thì con cũng không muốn về.


- Ương bướng vừa thôi, Wookie. Chuyện lần này con đừng hòng thoái thác. Đây là chuyện danh dự đấy


- Con không ương bướng, ít nhất là con nhận thấy như vậy! – Ryeowook cãi lại – Còn nếu appa nhận thấy như vậy, con đành chịu, có lẽ là do appa dạy con sai chăng? – Cậu mỉa mai.


- Con… - Bố của Ryeowook có vẻ như muốn quát đứa con trai mình lắm nhưng không thể. – Được rồi, nghe đây, nhà ta và tập đoàn Cloud có hôn ước, con phải sang đó và lấy công tử bên đó làm chồng – Ông nói như ra lệnh


- Tại sao lại có chuyện như vậy chứ? – Ryeowook bật dậy, con là con trai, và con chỉ mới có 15. Appa nghĩ có đứa con trai nào đi lấy chồng ở cái tuổi này không?


- Ta có bảo con phải lấy công tử ấy ngay đâu. Ngày kia, tại nhà hàng XX, con hãy đến gặp mặt công tử ấy. Hai đứa cứ việc tìm hiểu nhau trước.


- Con không chịu! – Ryeowook gào lên – Appa muốn gì nữa đây? Con lấy công tử bên ấy, appa được lợi gì phải không?


- Chúng ta sẽ thành thông gia, có thể hợp sức để tập đoàn nhà chúng ta trở nên lớn mạnh. Con không thích vậy sao?


- Con không cần. Chẳng phải nhà chúng ta là gia đình Hoa đạo sao? Chẳng phải trong sách luật của dòng họ cũng đã nhắc rằng chúng ta phải giữ truyền thống sao?


- Ta sẽ phát triển cả hai. Chúng ta sẽ giàu hơn tất thảy mọi vị tổ tiên trong gia phả. Như thế không phải là vinh danh dòng họ sao?


- Con không chấp nhận cách làm ấy. Appa không từ một thủ đoạn nào để đạt được mục đích. Giờ thì appa bán cả con trai mình để được phát triển công ty.



‘CHÁT’



Ryeowook ôm lấy bên má bị tát đỏ ửng lên của mình. Đôi mắt cậu ngấn nước.



- Ta không cho phép con nói thế. Dù muốn hay không con cũng phải đồng ý. Hãy mặc đồ nữ khi đến gặp công tử bên ấy, đừng làm nhà mình mất mặt. Giờ thì ra ngoài đi.



Ryeowook mở cửa một cách thô bạo và chạp ra ngoài nhanh hết sức có thể. Hai hàng nước mắt tinh khiết chảy dài trên đôi má cậu…



‘VỤT’



Một bóng người qua, rồi bỗng dừng lại trước cậu. Khẽ đưa tay đón một giọt nước mắt của cậu, người ấy khẽ khàng ngồi xuống bên cạnh



Cậu tròn mắt quay sang nhìn người ấy. Đó là một nam nhân mặc bộ đồ màu đen từ đầu đến chân, nhưng anh đã cởi khăn che mặt ra. Ấy là một khuôn mặt có thể xếp vào hàng ‘mĩ nam’, nhưng không phải cái đẹp của những người mà cậu biết trước đây. Anh sở hữu sự bí ẩn, và chút quyến rú, cả cái ánh mắt buồn thẳm sâu của anh cũng rất đẹp. Không hiểu sau cậu thấy tin tưởng được người này, và cảm thấy bình tâm… giống như cảm giác mà người trong giấc mơ kia mang lại cho cậu.



- Má sao đỏ thế này? – Anh sờ nhẹ vào má trái ửng đỏ của cậu, hỏi mà không có lấy một chủ ngữ


- Bị appa tát… - Nước mắt bất chợt ứa ra – Tôi bị ép lấy chồng…


- Vậy ư? – Anh ta trầm ngâm – Tôi cũng thế, nhưng là bị ép lấy vợ…


- Tại sao anh lại nói với tôi? – Ryeowook ngạc nhiên


- Chẳng phải cậu cũng thế sao? – Anh ta đốp chát lại ngay – Chính cậu tâm sự trước còn gì


- Nói chung là… tôi cảm thấy tin tưởng anh được. Thế thôi


- Thật? – Anh ta ngạc nhiên


- Thật! – Cậu khẳng định



Một khoảng lặng. Cậu nhìn anh thật kĩ, như thể anh sắp vụt đi mất như cái cách anh đến, như thể anh sẽ tan biến thật nhanh



Anh nhìn vào hư không, chẳng một chút cố định, như áng mây phiêu lãng không gò bó trên bầu trời xanh kia.



Gió thổi mạnh. Anh đào quyện hương cùng gió, rơi khắp không gian, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ. Tạo cho người ta cảm giác thanh thản, bình yên nơi chân trời cuối.



- Anh là… trộm? – Cậu bỗng bật ra câu hỏi khi nhìn đến bộ quần áo của anh. Đen tuyền


- Nếu thế thì sao? – anh khẽ nghiêng đầu – Em sẽ báo cho người trong nhà à? – Anh bất chợt đổi chủ ngữ


- Không… - Cậu trả lời sau một hồi ngập ngừng. – Tôi sẽ không báo cho ai cả


- Vì sao? – Một nét ngạc nhiên thoáng qua mắt anh


- Tôi không thích chính gia đình mình. – Cậu nói, mặt cúi gằm – Ở đây, tôi không có quyền lên tiếng. Tôi không được làm chủ mình, được làm những gì mình thích. Tôi không thích điều đó.


- Thì có liên quan gì đến một tên trộm như tôi chứ? – Anh hỏi, mặt có vẻ hơi ngố


- Trông mặt anh lúc này… biểu cảm ấy rất hài hước – Cậu phì cười, nụ cười thật sự, chứa chất sự hạnh phúc – Tôi muốn gia đình này mất đi một cái gì đó, có lẽ biết đâu họ sẽ cảm nhận được cái gọi là tình người, là sự tự do của một con người? Vì con người cũng giống như đồ vật, sẽ đến lúc phải mất đi, sẽ đến lúc không còn giá trị.


- Em muốn được buông tha ư? – Anh khẽ hỏi, mắt không nhìn cậu nữa mà chuyển vào vô định


- Có lẽ thế. Buông tha… - Cậu ngập ngừng. Sau một thoáng im lặng, cậu lại tiếp – Tôi muốn tìm một người tôi yêu thương thật lòng, và hy vọng người ấy cũng yêu tôi


- Tại sao lại là hy vọng? Tôi cứ nghĩ phải là chắc chắn bắt người ấy yêu em chứ? Em sẽ phải đánh đổi… - Anh dừng lại ngẫm nghĩ - … cái gọi là gia đình cơ mà?


- Tôi không phải người yêu một cách mù quáng, tôi biết khi nào nên dừng lại, cái gì là đúng và cái gì là sai. Tôi biết việc ép người khác yêu mình là tàn nhẫn, vì tôi cũng luôn bị ép buộc.


- Em quá hiền lành. Nếu phải đấu tranh… - Anh chép miệng


- Thì tôi sẽ đứng lên đấu tranh, như chính cái cách mà tôi đấu tranh với gia đình mình. Tôi yêu có lí trí, không có nghĩa là tôi không hết lòng vì tình yêu của bản thân – Cậu khẳng định



Lặng. Tiếng lá khô sột soạt dưới sân. Lạo xạo đầy xao xuyến.



Tiếng nước chảy rí rách từ ống tre xuống hồ nước, như nước mắt con người rơi vào cõi thinh không chẳng hề trở lại.



Anh đào rơi. Màu hồng nhạt nhòa dần. Như ánh đỏ chìm vào màn đêm của câu chuyện hơn 500 năm trước



- Hoàng hôn… - Cậu khẽ thốt lên khi nhìn thấy vầng đỏ ở cuối chân trời, có chút ánh cam và màu tím của mây. Đẹp một cách kì diệu


- Uh… rất quen phải không? Trong những giấc mơ… tôi cũng thấy em, vóc người nhỏ, khuôn mặt ngây thơ, hiền lành, như bây giờ… - Anh ngập ngừng đưa tay đón lấy một cánh anh đào rơi gần đó rồi thả nó trên tóc cậu


- Anh cũng có những giấc mơ? Và có khả năng kì lạ? – Cậu tròn xoe mắt, tay khẽ sờ lên cánh anh đào trên tóc, nhưng không gỡ nó xuống


- Có. – Anh nói kèm theo cái gật đầu chắc chắn như thể sợ cậu không tin


- Tôi cũng có. Có một bóng người… quen lắm, nhưng tôi không nhớ được, người đó là ai… rất xa xôi, mập mờ… cũng phiêu lãng và vô định, như mây vậy… - Cậu bối rối


- Không ai bắt ép em phải nhớ ra điều đó ngay bây giờ cả… em có thể xem xét lại chuyện này vào 10, hay 20 năm sau… không vấn đề gì cả… - Anh mỉm cười nhẹ. Cậu có cảm giác như mình say đi trong nụ cười ấy, có chút gì đó bí ẩn, quyến rũ và… có lẽ là cảm giác thân thương, được che chở, như chính con người anh…



Anh bỗng đứng lên, kéo theo tiếng quần áo sột soạt. Cậu giật mình, ngẩng đầu nhìn anh đầy thắc mắc.



- Tôi là trộm mà. Không thể cứ ngồi đây nói chuyện với em mãi được. Với cả… có người đang đến – anh dừng lại, lắng nghe âm thanh trong không khí. Còn cậu thì không nghe gì cả. – Sẽ không hay khi họ thấy tôi đang ngồi với em đâu, em là cậu chủ của nhà này mà.


- Sao… - Cậu còn chưa kịp nói hết thì anh đã vụt đi. Một bóng đen nhỏ, giống như con mèo hay con gì đó đại loại vụt đi rất nhanh, trong màn đêm.



Tiếng người chạy vội trên sàn gỗ vang vọng. Một người đàn bà mặc kimono tối màu lại gần cậu, và cậu không khó khăn mấy để nhận ra người ấy là mẹ mình



- Wookie… - Mẹ cậu lên tiếng, giọng run run – Ơn Chúa… con không làm sao cả…


- Có chuyện gì ạ? – Cậu tỏ ra ngạc nhiên, mặc dù biết tỏng rằng vụ việc do anh gây ra


- Nhà có trộm… umma sợ con… bị bắt làm con tin… nhưng mà con ở đây, vẫn lành lặn… - Mẹ cậu nói đồng thời vòng tay ôm cậu



Cái ôm chặt, nhưng rất nhanh, khi mà cậu còn chưa kịp cảm nhận bất kì hơi ấm tình thương nào thì vòng tay ấy đã buông thả.



- Con có thấy người lạ không? Bất cứ ai mà con không quen, chưa gặp mặt từ trước tới giờ, ở nhà… - Bà gấp gáp


- Không ai cả… - Dĩ nhiên anh là người lạ rồi, nhưng cậu sẽ không nói ra đâu. Anh là người đầu tiên được nhìn thấy con người thật của cậu mà


- Vậy thôi… ta phải đi trước. Nội bộ gia nhân trong nhà đang rối loạn lắm… Vật ấy rất quý giá, luôn được để mắt tới… nhưng từ lúc bị trộm cho đến lúc phát hiện… tới hẳn 30 phút… - rồi bà lại chạy vội đi, đám người hầu theo sau chào cậu rồi cũng vụt đi theo bà



Không còn ai cả. Lại tĩnh lặng.



Tiếng lá cây lạo xạo vang lên từ đâu đó, nhưng tuyệt nhiên không có một gợn gió xung quanh khu vườn



Cậu dạo quanh và với lấy cái chổi rơm dài ở góc nhà. Tiếng chổi khua loạt soạt trong không khí, hòa cùng với cái tĩnh lặng nơi đây



Khẽ dừng chổi lại khi tiếng lạo xạo của lá vang lên lần thứ hai, cậu đảo mắt một vòng quanh khu vườn. Rồi tiếp tục bình thản quét sân. Tiếng chổi lại vang lên loạt soạt



- Anh chưa đi sao? – Cậu hỏi, thật sự không nhắm vào nơi nào nhất định cả. Nhưng cậu biết anh vẫn còn ở đây


- Sao em biết? – Anh nhảy xuống từ một ngọn cây gần đó, khẽ phủi phủi quần áo lấy lệ


- Mùi hương của anh. Tôi được dạy về hương đạo, mẹ tôi là một hương đạo sư. – Cậu ngừng lại, cả công việc quét sân – Anh có mùi hương lạ… tôi không thể nói rõ nó là mùi gì, nhưng nó có vị ngọt, thơm, nhưng khác cái mùi thơm của tôi. Theo một cách quyến rũ và nam tính hơn. – Cậu nói không chút ngượng ngùng.


- Nhưng mẹ em đã không nhận ra tôi… em đúng là thiên tài mà… A, tôi trở lại để đưa em cái này – Anh nói, đồng thời tiến lại gần cậu và rút ra một vật gì đó từ trong túi. Là một sợi dây chuyền


- Sao lại tặng tôi cái đó? – Cậu chỉ về phía sợi dây chuyền


- Vì tôi thấy em hợp với nó. – Anh trả lời tỉnh bơ, rồi cầm tay cậu và nhẹ nhàng thả dây chuyền vào lòng bàn tay vào trong



Đó là một sợi dây chuyền được làm khá tinh xảo, có lẽ là bằng bạch kim cao cấp. Mặt dây chuyền là một chiếc nhẫn bạc.



- Đây là vòng nữ mà… - cậu tròn mắt nhìn anh


- Mẹ tôi để lại. Tặng nó cho người tôi yêu nhất trên thế gian này. Tôi biết đó là em.


- Tại sao? Chúng ta chỉ mới gặp nhau lần đầu… - Cậu ngập ngừng


- Nhưng đủ để tôi biết mình yêu em… và em vừa nói ‘chúng ta’, em có ý chỉ cả hai người chúng ta gộp làm một. Tôi biết em cũng giống tôi


- Sao anh lại có thể chắc chắn như thế cơ chứ? – Cậu tỏ ra bướng bỉnh trước kết luận nhanh chóng của anh


- Vì sự thật là thế. Em biết vậy mà phải không? Cái này có thể coi là tình yêu sét đánh đó. – Anh lại mỉm cười, nụ cười tươi hơn rất nhiều so với lần trước



Cậu im lặng, để mình từ từ chìm vào trong cái nụ cười ấy, rồi rất khẽ, cậu lên tiếng



- Có lẽ là vậy…



Anh mỉm cười lần nữa trước khi khuất bóng vào hư không. Đến như bóng ma, đi như làn gió, có phải anh là như vậy?



Một chiếc lá đậu lại trên tóc cậu. Cậu gỡ nó xuống, tròn mắt nhìn, rồi khẽ mỉm cười và bước vào nhà…


‘Ngày mai, ngày sau nữa tôi vẫn sẽ yêu em

Hãy chờ tôi, và đừng quên tôi, như ý nghĩa của dòng chữ ở mặt trong chiếc nhẫn

Nhớ rằng, tôi tên Yesung, kẻ yêu em từ cái nhìn đầu tiên’


End part 1

-----------------

Comment, please
Tớ cần com để sống
Yêu :X

Xem lý lịch thành viên http://www.cyworld.vn/v2/myhome/cy/acc/id/12000945372

2[twoshot] First meeting, first love Empty Re: [twoshot] First meeting, first love on Sun Jun 27, 2010 8:44 pm

kyu_min_kyumincp


Thành viên mới
Part 2: (suy nghĩ của Wook là mày này, còn sung là màu này nhá)


Đó là một nhà hàng truyền thống rất đẹp, đồng thời, dĩ nhiên là cũng rất nổi tiếng. Hôm nay, cậu đã quyết định đi bộ đến đây, thay vì đi xe để khoa trương thanh thế theo lời appa. Cậu sẽ có nhiều thời gian hơn để nghĩ về anh.



Anh là một người bí ẩn, dĩ nhiên thì ai cũng có thể nghiệm ra thế, theo cách anh xuất hiện và cách anh biến mất. Nhưng sâu trong tâm hồn anh, cậu đoán là có một con người khác ngủ yên, mãnh liệt hơn, rộng mở hơn. Cách anh nói chuyện thể hiện điều đó, và có lẽ cả đôi mắt anh…



Anh tên Yesung, cái tên rất hay, và anh là người Hàn, vì cái tên ấy không phải tên Nhật, anh cũng nói chuyện với cậu bằng tiếng Hàn. Chẳng thể khẳng định rằng anh là ai.



Yesung… giọng hát điêu luyện, có lẽ anh hát rất hay, với tông giọng trầm khàn quyến rũ, vì giọng nói của anh như thế mà. Lần sau gặp lại nhất định cậu sẽ bắt anh hát cho cậu nghe, có lẽ hai người sẽ cùng hợp ca… giọng cậu là giọng cao theo tông nữ mà…


Liệu có còn gặp lại…?


Chà, bộ kimono nữ này thật quá vướng víu. Cậu không hiểu appa cậu có uống lộn thuốc không mà lại bắt cậu mặc nó. Lại thêm đôi guốc gỗ cao nữa… chẳng lẽ cả ngày cậu phải đi chơi với cái bộ dạng đáng ghét này sao?



Ryeowook bước vào, và nói tên mình. Đã có người đến trước và dặn chỉ bàn đó khi cậu đến. Cậu theo lời cô gái ấy, và tiến về chiếc bàn được chỉ



Tôi ngồi trước mặt người ấy, cúi đầu chào theo cách của nữ, rồi ngẩng mặt lên, định bụng nói cho rõ mọi chuyện, thì ngỡ ngàng.



Là anh… Anh đang ngồi ngay trước mặt cậu, trong bộ vest thanh lịch được cách điệu màu đen. Khuôn mặt anh vô hồn không cảm xúc, ánh mắt xa xăm, mơ hồ, hoàn toàn khác với vẻ vô tư thoáng đãng của ngày hôm qua mà cậu thấy, và ánh mắt nhìn cậu trìu mến đầy yêu thương



Hôm qua là mây, còn hôm nay là búp bê rỗng hồn…



Trong một thoáng, tim tôi như bỗng ngừng đập. Liệu anh có nhận ra tôi không? Hay anh chỉ thấy quen mà không nhớ tôi là ai? Tôi sẽ nói sao nếu anh nhận ra tôi, nhớ tôi là ai?



Trái tim Yesung hẫng một nhịp. Cậu ngồi ngay trước mặt anh, nhưng không phải là con người hôm qua, hiền hòa và mang lại cảm giác bình yên, mà có vẻ như dữ dội hơn và có cảm giác xa vời. Nhưng điểm khác biệt nhất là cậu đang mặc một bộ kimono nữ


Hôm qua là chàng trai với trái tim rộn ràng, còn hôm nay là khúc gỗ không trái tim bị ép buộc phải trôi theo dòng nước…



Biểu cảm của em cho tôi biết rằng em nhận ra tôi, và tôi cũng dễ dàng nhận ra rằng em đang bối rối. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến trường hợp này, tôi và em gặp lại nhau, còn trong một buổi xem mắt được sắp xếp giữa hai gia đình
Tôi sẽ phải nói gì với em đây? Cầu hôn em một lần nữa ư?




Cả hai người im lặng, họ nhìn thẳng vào nhau. Những tiếng nói vọng từ bên ngoài chẳng thể đến nơi đây, nơi giao nhau của hai tâm hồn ngỡ ngàng…


.

.

.


- Hai vị dùng gì ạ? – Tiếng nói của cô phục vụ làm cả hai giật nảy mình. Họ tưởng như thời gian đã trôi đi… lâu lắm…


- Một suất ăn truyền thống. – Yesung và Ryeowook đồng thanh, rồi cả hai quay lại nhìn nhau, sững sờ



Cô phục vụ cũng nhìn hai người với ánh mắt mà hai nguời dành cho nhau, rồi khẽ chép miệng:



- Chắc hai người là một cặp… rất đẹp đôi. Mình không có cửa rồi – Câu cuối được nói với âm lượng siêu nhỏ - Hai vị có uống gì không?


- Trà tuyền thống – Một lần nữa cả hai đồng thanh, và rồi lại quay ra nhìn nhau


- Chà chà… - Cô gái kia có vẻ ngưỡng mộ, rồi quay đi khi thấy cái phấy tay của Yesung



Ryeowook có vẻ ngập ngừng, cứ nhấp nhổm không yên. Yesung biết cậu muốn hỏi gì đó



- Em muốn hỏi gì à? – Yesung nói, phần nào cũng vì muốn phá tan cái không khí im lặng khó chịu, phần còn lại cũng thắc mắc xem Ryeowook muốn hỏi gì, nhưng rồi lại nhận ra mình ‘hố’ khi gọi cậu là ‘em’


Giọng trầm khàn… là anh…?!
Và từ ‘em’… đầy trìu mến ấy?



- Anh tên là…? – Cậu ngập ngừng, nhưng cậu vẫn nói, dù biết có thể sẽ hụt hẫng


- Kim Jongwoon – Anh trả lời ngắn gọn



Trái tim Ryeowook đánh một nhịp rơi tõm vào hư không, chẳng ai nghe và chẳng ai biết… Cậu đã sẵn sàng, nhưng hụt hẫng là một cái gì đó vô hạn, mà cậu không chống lại được, không hiểu được



- Người ta hay gọi tôi là… - Yesung ngừng lại. Anh không biết vì sao mình lại nói tiếp, nhưng anh biết trái tim mình đã reo vui lên như thế nào khi thấy vẻ hụt hẫng của cậu. Bởi điều ấy chứng tỏ cậu nhớ anh, từng chi tiết, và muốn gặp lại anh - …Yesung.



Nãy giờ cậu gần như đã ngừng thở khi đợi vế sau câu ngừng của anh. Và giờ thì cậu tin mình có thể xỉu ngay tại chỗ vì cái cảm giác hỗn độn được quấy lên trong lòng, xuất phát từ trái tim đang khao khát được gặp lại người mình yêu.


Lùi một bước để tiến lên hai bước

Tạm biệt để hẹn gặp lại vào ngày mai…

Định mệnh mà…



- Em không sao chứ? – Yesung tỏ vẻ lo lắng khi Ryeowook có vẻ như muốn lả đi, còn về phần cậu, cậu ngay lập tức thoát khỏi những suy nghĩ của mình từ nãy đến giờ mà trả lời anh


- Không sao… e không sao, chỉ hơi choáng… chắc do hồi nãy đi bộ…


- Em-đi-bộ đến đây á? – Yesung gần như la lên và đã chuẩn bị đứng dậy nhưng lại bị ánh mắt của Ryeowook kéo xuống – Xin lỗi, anh hơi nóng… bất bình… Nhưng đây là một trong những việc em định làm để đối chọi lại với appa em đấy à?


- Không! – Ryeowook trả lời nhanh. – Chỉ là ý thích của em… em không thích khoa trương mọi thứ. Một chiếc limousine đời mới nhất chắc chắn sẽ rất nổi bật…


- Appa em để em đi bộ? – Yesung hỏi đầy ngạc nhiên.


- Không hẳn là thế… Appa em bảo em đi xe, và em nói thẳng là em không thích. Thế là ông ấy nổi khùng và bảo rằng: ‘Không đi xe thì đi bộ đi’, và thế là em đi bộ. – Ryeowook kết thúc bằng một cái nhún vai



Yesung gật gù. Vừa lúc ấy một cô phục vụ bưng đồ ăn lên. Câu chuyện dừng lại ở đó.

.

.

.


Chính tôi cũng chưa rõ tại sao lại nói thật với em nữa. Nhưng khi nhìn vào em, nhìn thấy ánh mắt em, tôi lại không thể nói dối được. Không biết em có phải là thiên sứ không nhỉ? Chẳng ai có thể lừa dối em cả… bao gồm cả tôi…



Mà tôi phải công nhận rằng em mặc kimono nữa rất hợp… dáng người nhỏ, thanh mảnh, vòng eo nhỏ… Thật sự quá hoàn hảo!



Khi nghe umma nói rằng tôi phải đi cưới công tử nhà họ Kim làm vợ, tôi ức lắm, nhưng không nói gì cả. Tôi không muốn umma tôi buồn, dù sao bà cũng đã một mình nuôi lớn tôi. Giờ nghĩ lại rồi so sánh với cách em làm… sao tôi thấy mình cứ như bị lép vế ấy?



Rõ ràng em ấy đã sẵn sàng đứng lên nói thẳng ra suy nghĩ của mình, sẵn sàng nhận lãnh cơn giận từ người appa mình, để rồi nhận nguyên cái tát mà ôm mặt chạy ra ngoài khóc tức tưởi. Còn tôi thì một lời cũng không nói được.



Nhưng nghĩ lại thì tôi phải cảm ơn appa của em mới đúng. Nếu như hôm ấy ông không tát em thì em có chạy ra khóc ở vườn không để mà gặp tôi? Rồi không phải vụ hôn ước cũng do ông ấy lập nên sao? Chắc ông ấy là ông tơ bị đầy xuống trần kiếp trước rồi <thật là…>



Chính tôi cũng không biết cái nhà mà mình nhắm vào hôm ấy là nhà họ Kim nữa, tôi chỉ đi ngang qua và vô tình nghe hai người hầu trong nhà nói về một bức bình phong quý nào đó được đặt ở phòng khách. Thầm nghĩ rằng bình phong quý chắc hẳn phải rất đẹp, mà tôi là người yêu cái đẹp nên mới vào lấy đi thôi. Ai mà ngờ chứ… chậc chậc, đúng là quả đất tròn, có duyên ắt sẽ gặp lại!


Trời ơi… có thật là anh đang ở trước mặt tôi không? Có thật là tôi đang ngồi anh cùng với anh không? Có thật anh là người sắp kết hôn với tôi không đây?



Tôi muốn hỏi lắm, muốn hỏi nhiều lắm, như trên chỉ là số ít thôi.



Anh đã bất ngờ khi thấy tôi. Chẳng lẽ hôm ấy anh ấy đi ăn trộm mà không biết mình trộm của nhà nào sao? Không thể tin nổi!



Anh hôm nay cũng rất đẹp. Vẫn là một bộ đen toàn tập: vest đen, cà vạt đen, quần đen, được mỗi cái sơ mi màu trắng. Đơn giản, nhưng hợp với anh. Đúng là người đẹp mặc gì cũng đẹp mà <hai oppa toàn khen nhau là sao?>




Bữa ăn kết thúc với ly trà ấm. Cả hai từ tốn nhấm nháp từng ngụm trà nhỏ, cảm nhận cái tinh hoa của cả một dân tộc.


Và cảm nhận cả nhịp đập trái tim của bản thân…





- Chúng ta sẽ đi đâu tiếp đây? – Ryeowook hỏi


- Uhm… có lẽ là đi chơi đâu đó… Công viên chẳng hạn? – Yesung xoay xoay ly trà và đưa ra ý kiến – Appa của em và umma của tôi đều cử người theo dõi… sẽ khó sống nếu không đi đâu nữa…


- Uhm… vậy thì công viên… - Cậu ậm ừ, và uống nốt ly trà của mình



Khi Yesung nhất quyết trả tiền, cậu không cản, nhưng cậu khẳng định rằng vé công viên cậu sẽ trả. Anh suy nghĩ rồi nhẹ nhàng gật đầu. Cậu thở phào.



Cả hai đi đến công viên bằng chiếc mui trần Infiniti G37 láng cóng. Gió thổi mạnh khi xe chạy trên đường cao tốc, và lần đầu tiên Ryeowook thử cảm giác được đứng trên xe và hò hét thật lớn là thế nào

.


.

Ryeowook tiếc nuối nhìn khu công viên tối om, rồi quay sang Yesung



- Thôi, chúng ta về được không?


- Uhm… đành vậy – Yesung gật gù – Dù sao cũng đóng cửa rồi. – Rồi anh nói tiếp khi thấy vẻ tiếc nuối trên mặt cậu – Lần sau chúng ta sẽ đi, còn nhiều thời gian mà



Ryeowook muốn ở lại thêm một chút nữa. Về nhà bây giờ… cậu không thích.



Trời hôm nay rất đẹp, se se lạnh nhưng vẫn có sao. Những vì tinh tú lấp lánh trên bầu trời đen



- Công viên đóng cửa cũng là một cái hay… - Cậu nói nhỏ


- Tại sao? – Anh ngạc nhiên


- Vì nếu công viên mở cửa, ánh đèn sẽ che lấp tất cả… ví như bầu trời kia… - Cậu nói và ngước lên – Chỉ khi đêm tối vậy mới đẹp, còn nếu sáng đèn thì bị mờ nhạt… Chẳng phải sao?


- Ừ nhỉ… nhớ bầu trời Hàn Quốc quá… tôi biết có một nơi rất đẹp… giống như thế này và hợp với em…


- Thật sao? - Mắt cậu sáng lên như trẻ em được quà – Nhưng đây là Nhật… phải chờ sao…? – Cậu lại xụ mặt xuống



Yesung không muốn nhìn Ryeowook với bộ mặt như thế chút nào cả, dù nó vẫn có nét dễ thương. Và rồi anh bỗng nghĩ ra…



- Anh có cách để em vừa được nhìn thấy nơi ấy sớm, lại vừa chọc tức được appa em! – Anh mừng đến mức thay đổi cả cách xưng hô *đại khái thì anh muốn xưng hô thế nãy giờ rồi*


- Có thật sao? – Cậu mừng đến mức không để ý rằng cách xưng hô của Yesung đã thay đổi – Nhưng có nguy hiểm không?


- Em sợ sao? – Yesung hỏi ngạc nhiên. Cậu sẵn sàng cãi nhau với appa cậu cơ mà…


- Không phải! – Ryeowook chối ngay – Tôi… em sợ… anh gặp chuyện… - Cậu sau một hồi băn khoăn về cách xưng hô, cuối cùng cũng quyết định



Yesung mỉm cười, đã biết lo cho người ta rồi cơ đấy. Anh tiến lại gần cậu, nâng cằm cậu lên, và búng cái chóc vào trán cậu



- Ngốc ạ… Em nghĩ anh sẽ đưa ra một kế hoạch nguy hiểm à? Anh cũng cần bảo vệ em chứ!



Ryeowook suy nghĩ một lát, rồi gật đầu. hai người cúi sát và rì rầm với nhau…



- Okie nhé! – Yesung nháy mắt với Ryeowook


- Vâng!



Và bóng xe khuất dần...

---------------

Sáng hôm sau:



- Ông chủ ơi… cậu chủ biến mất rồi! – Một người hầu gái hốt hoảng


- Cái gì? – Người đàn ông ngạc nhiên quay lại – Không phải tối qua nó vẫn ở nhà sao?


- Không còn thấy cậu chủ nữa… có cái này trên bàn cậu ấy…



Cô hầu gái vừa đến nơi, thở không ra hơi, tay chìa ra một tờ giấy. Appa của Ryeowook lập tức giật lấy nó.



- Cái-gì? – Ông la lên ngay khi vừa đọc xong, và rồi ngã xuống khi liếc lại cái tờ giấy kia một lần nữa. Trong ngôi nhà vang lên tiếng nhốn nháo của người hầu, và tiếng xe cấp cứu vang lên ngay sau đó không bao lâu



Vui phải biết!


---------------

Nguyên văn tờ giấy:


‘Thưa appa yêu dấu mình appa như con gấu…



Con sẽ đi chơi với người đã lấy bức bình phong nhà mình vài ngày. Hy vọng appa đồng ý



Gửi đến appa muôn vàn căm hận, uất ức của con.



P/s: người lấy bình phong của ông đây. Được sự đồng ý chân thành của con trai ông, tôi xin được lấy đi vài món đồ nho nhỏ như chiếc bình cổ và lư hương cổ ở phòng trà đạo, bức tranh ‘The birth of Venus’ và bức tranh ‘Tiếng thét’ trong bộ sưu tập tranh và cả bộ sưu tập tiền cổ của ông. Mong ông không tiếc khi chia sẻ cho kẻ hèn này’


-----------------
End part 2 và end fic

buồn, đi tự kỉ đây
chẳng ai com cả Sad(

------------------

Đây là xe của Yesung: Infiniti G37 Convertible
(hơn 44 ngàn đô, bị đẹp Smile *

[twoshot] First meeting, first love PSD0.12811244.InfinitiG37Convertible

Xem lý lịch thành viên http://www.cyworld.vn/v2/myhome/cy/acc/id/12000945372

Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết